Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 3, 2026

CÂU CHUYỆN GIA ĐÌNH - CHƯƠNG 4 - SỐNG CHUNG VỚI SÓI

  Từ cái đêm ôm ấp mẹ tôi, nhìn cha tôi cúi mặt bước ra khỏi phòng ngủ của hai vợ chồng, thằng Hiếu biết, nó đã chính thức trở thành người đàn ông của mẹ tôi. Trong đầu cha tôi bây giờ chỉ còn vang vọng câu nói trong khoái lạc của mẹ tôi   "...Em là chọn anh! Chồng em chưa bao giờ thỏa mãn em. Không phải vì thằng Thiện thì em đã bỏ ổng từ lâu rồi..."  Chính câu nói ấy đã phá vỡ được bức tường phòng thủ cuối cùng trong lòng cha tôi. Mẹ tôi thì ngày càng thuần phục, cha tôi thì ngày càng nhu nhược. Tôi phải trách ai đây. Không thể trách thằng Hiếu được, bởi vì chính tôi là người đã bỏ viên thuốc mê ấy vào nước của cha mẹ, chính tôi là người đã mở cửa mời thằng Hiếu vào chơi mẹ mình. Chính tay tôi đã phá nát tổ ấm của mình, hay nó vốn dĩ đã tan nát bên dưới vỏ bọc gia đình hạnh phúc. Tuy nhiên nghĩ kỹ lại, có lẽ tình huống hiện tại của gia đình tôi cũng không đến nỗi nào. Mặc dù có chút kỳ lạ nhưng bây giờ cả nhà chúng tôi vẫn sống chung một cách "hòa thuận" với nhau. ...

CÂU CHUYỆN GIA ĐÌNH - CHƯƠNG 3 - NÍU GIỮ HẠNH PHÚC

  Ngày ấy tôi chỉ là một thằng nhóc mới lớn, chưa hiểu được sự tuyệt vọng của một cuộc hôn nhân thiếu thốn tình dục. Tôi đã không hiểu sự thiếu thốn ấy có thể thay đổi một người nhiều thế nào. Giống như một người bị bỏ đói nhiều ngày, họ có thể làm bất kỳ điều gì để có cái ăn. Huống hồ gì mẹ tôi đã thường xuyên bị "bỏ đói" tình dục suốt ngần ấy năm sau khi cưới cha tôi. Bởi vì không hiểu, nên lúc ấy tôi đã trách mẹ tôi rất nhiều. Trách vì sao bà không thể là một người vợ hiền, một người mẹ đảm đang, dành cả cuộc đời quanh quẩn trong nhà chăm sóc chồng con. Tôi cũng trách cha tôi đã quá nhu nhược và yếu đuối, để vợ mình ngã vào vòng tay của thằng khác. Mỗi đêm khi tất cả đã chìm vào tĩnh mịch, nghe tiếng càm ràm của mẹ về cha từ phòng bên cạnh, tôi cảm thấy như mình cũng có lỗi trong chuyện này. Tôi muốn giúp cha giành lại mẹ từ tay thằng Hiếu. Tôi muốn gia đình ba người chúng tôi vẫn hạnh phúc như những ngày xưa. Rồi những ngày hè của năm học cũng đến! Không đi học, thằng Hiế...